Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Bóng xưa!

 BÓNG XƯA
 Bao giờ trở lại ngày xưa
 Em xin quả khế, anh đưa qua rào
 Chùng chình bóng đổ cầu ao
Bồng bềnh hai đứa tan vào trong mây!...

PHƯƠNG HOA

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

Bài thơ Khúc xế chiều của Thôn Nhân Phạm!

Tuổi xế chiều lang thang đi đọc, gặp bài thơ “ KHÚC XẾ CHIỀU” của tác giả Thôn  Nhân Phạm:

KHÚC XẾ CHIỀU

Chiều ơi, đã xế chiều rồi,
Dấu xưa bóng cũ, nỡ dời chân đi!
Gió chiều còn ngại ngần chi!
Hãy về rủ rỉ những khi chiều về.

Nắng cuối ngày nắng đam mê,
Lại dìu cánh lá rơi về với đêm...
Khúc xế chiều, khúc nhẹ êm.
Hoàng hôn tim tím nhuốm miền nhớ mong.

Xế chiều, ngỡ xế lửa lòng,
Mà chiều vẫn cứ ngóng trông chiều chiều…

TG Thôn Nhân Phạm (bên facebook)

Hồn thơ của Khúc xế chiều yêu đời thiết tha. Chính tình yêu ấy làm cho người cao tuổi sống vui vẻ, khỏe mạnh và trẻ lại. Con cháu sẽ rất vui mừng không phải chăm sóc người già ốm, yếu nhỉ …

Câu kết bài hay lắm: “Xế chiều, ngỡ xế lửa lòng,
                                 Mà chiều vẫn cứ ngóng trông chiều chiều…”,

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Sân cỏ- Trái bóng- Tình yêu của Phương Thảo!

Sắp tới giờ khai mạc world cup rồi, mùa bóng đá đã tới, bài thơ hay mới và lạ!
THƠ TÌNH WORLD CUP 2014
SÂN CỎ - TRÁI BÓNG - TÌNH YÊU
Trái bóng trên sân cỏ
Làm nên bao chuyện bất ngờ
Như tình yêu nào ai biết trước
Những gì sẽ đến trong mơ!
Ai biết được những gì sẽ đến
Như tình yêu bất chợt đổi màu
Đến chúa trời cũng không thể biết
Chiếc cúp vàng rồi sẽ về đâu?...
Khi trái bóng lăn tròn trên sân cỏ
Ấy là khi bốc lửa tình yêu
Thất bại, vinh quang hai đằng nghiệt ngã
Nỗi đam mê nghiêng đổ trời chiều!
Và mãi mãi muôn đời còn đó
Như tình yêu trái bóng diệu kỳ
Khi trái bóng vặn mình trên sân cỏ
Quả đất rùng mình như cũng muốn bay đi
Trên sân cỏ những con người bé nhỏ
Đốt cháy mình thành những "ngôi sao"
Cả tâm hồn hóa thành đường bóng
Cho cả hành tinh ngưỡng mộ đón chào!

PHƯƠNG THẢO

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Cảm nhận về bài thơ Đêm Kiến An!

ĐÊM KIẾN AN 

 Đêm Kiến An trời xuống thấp hơn 
Tóc em vướng những vì sao lấp lánh 
Gió Đồ Sơn đưa về mát lạnh 
Nghe rì rầm sông Cấm hát ra khơi 

 Núi Voi tư lự giữa mây trời 
Ra dáng như một nhà thy sỹ 
Nhà máy xi măng như một dàn dầu khí 
Nghe đa tình cô gái Thủy Nguyên reo.

 Đất Trạng xưa nay đã hết đói nghèo
 Ai rít thuốc lào nghe dòn tan đến thế 
Về Tiên Lãng xốn xang cầu Khuể 
Đất đổi mùa ngô lúa cứ rờn xanh. 

 Đêm Kiến An như riêng của chúng mình
 Thành phố Cảng bốn bề xao xuyến quá 
Náo nức vùng ven đêm về mới lạ 
Ánh điện mơ màng huyền diệu một vùng thơ. 
                 PHƯƠNG THẢO 

          Tháng năm, người Hải Phòng chẳng ai xa lạ với lời bài hát Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ… những cái tên đất, tên phố nghe chẳng thơ đâu nhưng cứ ngân nga và hùng tráng… Tháng năm này, PH rất có ấn tượng với bài thơ Đêm Kiến An của nhà thơ Phương Thảo, bởi với anh: Hải Phòng là cả một “ vùng thơ”! Là người Hải Phòng, đọc bài thơ thấy thân quen đến lạ, một “vùng thơ” lung linh trìu mến qua vần thơ anh! 
          Mở đầu như lời tình tự với người yêu: “Đêm Kiến An trời xuống thấp hơn Tóc em vướng những vì sao lấp lánh” Hay quá, hai câu thơ, PH tưởng tượng như anh tình tự với người yêu vậy. Cảm giác”Đêm Kiến An trời xuống thấp hơn”, thật lãng mạn và đẹp biết chừng nào hình ảnh tóc em bay trong gió được đính vào đó những vì sao lấp lánh. Nhưng Phương Thảo viết “ Tóc em vướng những vì sao lấp lánh” , cái từ “vướng” mới tài làm sao, em đẹp như tiên nữ, vì sao vướng vào tóc chứ em có đính đâu. Mà cũng thấy thật đấy chứ, dưới chân đồi nhìn lên, sao vướng vào cành cây, cây cỏ như tóc em. Ảo và thực hòa quyện tạo nên cái lung linh huyền ảo trong câu thơ. Nhà thơ không nói rõ tên em nhưng PH đọc lại thấy em “ Đồi Thiên Văn” đấy. Thế mới thấy hình ảnh thơ Phương Thảo hay thật. Hóa ra “em” là đồi Thiên Văn của Kiến An. Nhà thơ nhìn đồi Thiên Văn đẹp như cô gái, đẹp như nàng tiên vậy. Các khổ thơ tiếp theo, nhà thơ nhắc đến Đồ sơn, sông Cấm, núi Voi, nhà máy xi măng, huyện Thủy Nguyên, Vĩnh Bảo, Tiên Lãng… với những đặc trưng tiêu biểu, nét đặc sắc của vùng miền, “vùng thơ”. 
         Đêm Kiến an, nhà thơ thật tinh túy, nghe rì rầm sông Cấm hát ra khơi, anh nghe bằng trái tim tình yêu anh nhỉ. “Núi Voi tư lự giữa mây trời Ra dáng như một nhà thy sỹ Nhà máy xi măng như một dàn dầu khí Nghe đa tình cô gái Thủy Nguyên reo.” Khổ thơ là sự nhân hóa và ẩn dụ hợp lý khéo léo, càng ngẫm càng thấy hay.               Núi Voi tư lự, bề dày lịch sử, chứng nhân lịch sử suy nghĩ. Các hình ảnh so sánh đều rất gợi cảm, núi Voi cho cảm hứng làm thơ, nhà máy xi măng HP là một thế mạnh. PH thấy câu “ Nghe đa tình cô gái Thủy Nguyên reo” thì sao thơ “điệu” đến thế, phép ẩn dụ đạt lắm. Nói về huyện Thủy Nguyên, con gái ở đây xinh nổi tiếng nên nhà thơ không dám nhìn mà “nghe” thôi, có phải không ạ?PH nói đùa với nhà thơ đấy, câu thơ này PH thấy duyên dáng lắm, qua từ “reo” lại thấy nhà thơ muốn nói Thủy Nguyên vừa đẹp về địa danh và người Thủy Nguyên đang chuyển mình phát triển. Rồi nhà thơ đưa cảm xúc ta về với đất Vĩnh Bảo có Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, về với Tiên lãng có thuốc lào nổi tiếng cũng đang sinh sôi, thay màu áo mới ấm no hạnh phúc. 
           Khổ thơ kết ánh lên một “vùng thơ” của tình yêu Hải Phòng. “Đêm Kiến An như riêng của chúng mình Thành phố Cảng bốn bề xao xuyến quá Náo nức vùng ven đêm về mới lạ Ánh điện mơ màng huyền diệu một vùng thơ.” Vậy là mở đầu là “em’, kết thúc là “chúng mình”, bài thơ là những hình ảnh thân thuộc của Hải Phòng như Kiến An, đồi Thiên văn, núi Voi, nhà máy xi măng, sống Cấm, huyện Thủy Nguyên , Tiên Lãng, Vĩnh Bảo… Tất cả những địa danh ấy đã đi vào thơ anh thân thương gần gũi như điếu thuốc lào Tiên Lãng, thiêng liêng như Núi Voi, đền cụ Trạng, hoan ca như khúc ca sông Cấm ra khơi, như cô gái Thủy Nguyên reo! Bài thơ là khúc tâm tình với Hải Phòng, một Hải Phòng đang phát triển đi lên, một Hải Phòng với đất và người “địa linh nhân kiệt”. Bài thơ với những câu thơ mềm mại duyên dáng thiết tha, pha chút điệu đà con gái làm cho cái chất “ đô thị” bớt đi, tăng thêm chút nền nã của nông thôn Việt Nam, của phương Đông cổ kính thùy mị dịu hiền. Phải có một tình yêu với Hải Phòng mới có được bài thơ ĐKA hay như vậy nhà thơ, Hòn sỏi miền Trung nhỉ. 
           Khổ kết câu thứ ba cũng hay lắm nhưng hẹn dịp khác nhà thơ nhé!
           PH cảm ơn nhà thơ Phương Thảo, người Hải Phòng cảm ơn nhà thơ ạ! Nếu trong lĩnh vực nhạc HP có ca khúc Tháng năm… in đậm trong trái tim người HP thì bài thơ Đêm Kiến An của Phương Thảo sẽ khơi lên trong người HP một tình quê, tình đất, tình người, tình thơ đấy nhà thơ ạ. Một “vùng thơ” yêu mến Phương Thảo!

 Tháng năm về em đọc “Đêm Kiến An” 
Nốt nhạc nhắc“ rợp trời hoa phượng đỏ” 
“ Cô gái Thủy Nguyên” thì thầm gọi nhỏ 
“ Gió Đồ Sơn” vẫn “ mát lạnh” đợi anh về! (anh về thăm)

 Sáng chủ nhật, ngày 25/5/2014 
 Phương Hoa.

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Suy nghĩ về một bài thơ!

           Hôm nay là ngày kiểm tra đầu  tiên, bắt đầu từ lớp 9. Và cũng bắt đầu nắng, nắng gay gắt thế. Vậy mà vào mạng đọc nhiều bài thấy không khí của cả đất nước về việc giàn khoan Trung Quốc vào địa phận của Việt Nam chúng ta. Còn thực tế quanh tôi, giáo viên ngồi nói chuyện cũng là chuyện tàu Ta và tàu TQ...
      Có một bài thơ tôi nhận xét và đăng vào đây như một dấu ấn nhớ những ngày này, bài thơ của nhà thơ Phương Thảo:
        BÀI THƠ VIẾT SẴN!...
Bài thơ này anh viết sẵn cho em
Nhỡ nay mai bất ngờ - Anh nhập ngũ!
Ngoài biển đông đang gầm ghè bão tố

Dàn khoan quân Tàu đã đột nhập biển ta

Mấy nghìn năm mảnh đất ông cha

Không thể mất dù chỉ là một tấc

Một giọt nước biển đông cũng là máu thịt

Bắt quân thù lập tức nhổ dàn khoan!
Em ở nhà bao vất vả khó khăn

Con nhỏ, mẹ già, vườn rau, ao cá

Ra biển Đông, chí làm trai tung phá

Dù phải hy sinh cũng thỏa chí tang bồng! ...
PHƯƠNG THẢO
        
          Bài thơ viết sẵn! Như vậy là có chuẩn bị trước không bị bất ngờ. Có lẽ là đất nước này với Trung Quốc thì hình như ... đã bao phen rồi nhỉ. Giờ đây lại cắm giàn khoan ngoài biển của Việt Nam. Các chàng trai sẵn sàng ra đi để bảo vệ, để giữ gìn Tổ quốc.
Phương Thảo không đao to búa lớn mà anh chuẩn bị sẵn một bài thơ cho em, người vợ, khi đất nước cần anh sẽ cầm súng ra đi. Anh chọn một hình ảnh xúc động nhất để đưa vào bài thơ, đó là em, là vợ, là người mẹ. Chọn hình ảnh này dễ lay động lòng người nhất, nhưng cũng khó viết đấy nhà thơ ơi. Vì đây là gốc rễ của hậu phương, của gia đình tổ ấm. Nếu không tài tình thì người ta quyến luyến không muốn ra trận. Viết sao từ anh yêu thương tha thiết nên anh ra đi để có hạnh phúc niềm vui trọn vẹn, tình cảm ấy lan sang người khác. Đọc thơ anh, em thấy anh làm được điều đó.
Ngay tiêu đề đã thấy điều đó ở Phương Thảo, anh yêu thương tha thiết gia đình và anh yêu nước.
Bài thơ này anh viết sẵn cho em
Nhỡ nay mai bất ngờ - Anh nhập ngũ!
Ngoài biển đông đang gầm ghè bão tố
Dàn khoan quân Tàu đã đột nhập biển ta
          Ngoài biển Đông đang “gầm ghè bão tố” rồi em ơi, hạnh phúc nhà gắn liền với hạnh phúc non sông. Ngôi nhà lớn nơi biển đông chúng cắm dàn khoan rồi em ạ. Đất nước mình có được từ bao xương máu cha anh, Đất nước này đã “ sống vững trãi 4000 năm sùng sững/ Lưng đeo gươm tay mềm mại bút hoa” . Anh đã viết bao vần thơ về tình yêu và cuộc sống, những vần thơ về Côn Sơn, về Yên Tử, cùng ông cha trên mảnh đất thiêng này.
Hôm nay đây nước nhà biển của ta đang có biến. Thương em nhiều nên anh sẵn sàng em ơi, chí làm trai thì “ nam bắc tây đông, cho phỉ sức vẫy vùng bốn bể...” em ạ.
           Và anh biết em : “Em ở nhà bao vất vả khó khăn
                                               Con nhỏ, mẹ già, vườn rau, ao cá”

Em ở nhà, em là hậu phương của anh còn bao gian khổ khó khăn, nuôi con nhỏ, chăm mẹ già... em nhé. Em hậu phương của anh, nơi anh trở về, em hậu phương của đất nước. Hãy tự hào vì anh là đấng nam nhi phải thỏa chí tang bồng. Là lý tưởng của người đàn ông, lý tưởng đẹp là gắn liền với lý tưởng của dân tộc em nhỉ!
          Bài thơ thể hiện tấm lòng nhà thơ nhưng cũng là khích lệ người trai ra đi bảo vệ đất nước, động viên người phụ nữ nơi quê nhà. Cái hay của bài thơ là không khô cứng mà là lời tâm tình của anh với em. Hiểu bài thơ cũng rất thật là lời người sắp ra chiến trận với người ở nhà mong chờ. Cả bài thơ cái chất trữ tình tha thiết biết bao, viết sẵn chỉ cho em thôi nhưng mà thấy cả cho tất cả những người vợ người mẹ, người em đấy nhà thơ ạ.
          Thơ Phương Thảo cho ta dũng khí
          Từ tình yêu tha thiết mặn mòi
          Thơ anh viết thức dậy bình minh
          Thấm thêm bao ước mơ trai trẻ!
                                  (Phương Hoa)

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Thế là một năm học nữa sắp đi qua!

Thế là một năm học nữa lại bắt đầu đi qua. Năm học này khác với những năm trước, thời tiết có hôm vẫn mặc áo khoác được, có phải năm nay nhuận 2 tháng 9 mà cái lạnh còn vắt sang hè. Có lẽ nào cái lạnh của mùa, của thời tiết cứ bám vào tâm của tôi ?
Có một cái gì đó vu vơ, không, rất rõ đấy mà không sao rõ ràng được nên cứ buồn và lại buồn thôi.
Bạn tôi bảo không buồn, cười lên đi cho công việc nhẹ nhàng trôi chảy, có gì đáng buồn đâu cơ chứ.
Và bảo đừng nhìn lên, cũng không nhìn xuống mà chỉ nhìn ngang thôi... hihi. 
Không phải rồi bạn ơi, tôi đâu có so sánh... Cái mà tôi thấy là trên bầu trời đêm, có một ngôi sao bé nhỏ vẫn khóc vì nhớ vu vơ thôi Bảo Chi à! 
( Bảo Chi bạn gái của PH)

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Vầng Trăng Xóm Nhỏ -Nhạc : Mai Trinh - Thơ : Phương Thảo



Tối chủ nhật nghe bài hát
VẦNG TRĂNG XÓM NHỎ

Em đi lấy chồng cả xóm nghèo đi

Đêm mười sáu trăng về không sáng nữa

Sờ lên ngực trái tim còn một nửa

Côi cút lòng băng giá suốt mùa đông!

Mất em rồi anh có cũng bằng không

Mùa xuân đến hoa buồn không nở

Lối ngõ em về lút tràn gai cỏ

Hoàng hôn bầm tím cô thôn!

Anh trở về xóm nhỏ lục tìm em

Cô gái mảnh mai vầng trăng xóm nhỏ

Gai cỏ sắc cồn cào nỗi nhớ

Mảnh trăng thề hao khuyết đời anh!...


PHƯƠNG THẢO