Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Sân cỏ- Trái bóng- Tình yêu của Phương Thảo!

Sắp tới giờ khai mạc world cup rồi, mùa bóng đá đã tới, bài thơ hay mới và lạ!
THƠ TÌNH WORLD CUP 2014
SÂN CỎ - TRÁI BÓNG - TÌNH YÊU
Trái bóng trên sân cỏ
Làm nên bao chuyện bất ngờ
Như tình yêu nào ai biết trước
Những gì sẽ đến trong mơ!
Ai biết được những gì sẽ đến
Như tình yêu bất chợt đổi màu
Đến chúa trời cũng không thể biết
Chiếc cúp vàng rồi sẽ về đâu?...
Khi trái bóng lăn tròn trên sân cỏ
Ấy là khi bốc lửa tình yêu
Thất bại, vinh quang hai đằng nghiệt ngã
Nỗi đam mê nghiêng đổ trời chiều!
Và mãi mãi muôn đời còn đó
Như tình yêu trái bóng diệu kỳ
Khi trái bóng vặn mình trên sân cỏ
Quả đất rùng mình như cũng muốn bay đi
Trên sân cỏ những con người bé nhỏ
Đốt cháy mình thành những "ngôi sao"
Cả tâm hồn hóa thành đường bóng
Cho cả hành tinh ngưỡng mộ đón chào!

PHƯƠNG THẢO

Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Cảm nhận về bài thơ Đêm Kiến An!

ĐÊM KIẾN AN 

 Đêm Kiến An trời xuống thấp hơn 
Tóc em vướng những vì sao lấp lánh 
Gió Đồ Sơn đưa về mát lạnh 
Nghe rì rầm sông Cấm hát ra khơi 

 Núi Voi tư lự giữa mây trời 
Ra dáng như một nhà thy sỹ 
Nhà máy xi măng như một dàn dầu khí 
Nghe đa tình cô gái Thủy Nguyên reo.

 Đất Trạng xưa nay đã hết đói nghèo
 Ai rít thuốc lào nghe dòn tan đến thế 
Về Tiên Lãng xốn xang cầu Khuể 
Đất đổi mùa ngô lúa cứ rờn xanh. 

 Đêm Kiến An như riêng của chúng mình
 Thành phố Cảng bốn bề xao xuyến quá 
Náo nức vùng ven đêm về mới lạ 
Ánh điện mơ màng huyền diệu một vùng thơ. 
                 PHƯƠNG THẢO 

          Tháng năm, người Hải Phòng chẳng ai xa lạ với lời bài hát Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ… những cái tên đất, tên phố nghe chẳng thơ đâu nhưng cứ ngân nga và hùng tráng… Tháng năm này, PH rất có ấn tượng với bài thơ Đêm Kiến An của nhà thơ Phương Thảo, bởi với anh: Hải Phòng là cả một “ vùng thơ”! Là người Hải Phòng, đọc bài thơ thấy thân quen đến lạ, một “vùng thơ” lung linh trìu mến qua vần thơ anh! 
          Mở đầu như lời tình tự với người yêu: “Đêm Kiến An trời xuống thấp hơn Tóc em vướng những vì sao lấp lánh” Hay quá, hai câu thơ, PH tưởng tượng như anh tình tự với người yêu vậy. Cảm giác”Đêm Kiến An trời xuống thấp hơn”, thật lãng mạn và đẹp biết chừng nào hình ảnh tóc em bay trong gió được đính vào đó những vì sao lấp lánh. Nhưng Phương Thảo viết “ Tóc em vướng những vì sao lấp lánh” , cái từ “vướng” mới tài làm sao, em đẹp như tiên nữ, vì sao vướng vào tóc chứ em có đính đâu. Mà cũng thấy thật đấy chứ, dưới chân đồi nhìn lên, sao vướng vào cành cây, cây cỏ như tóc em. Ảo và thực hòa quyện tạo nên cái lung linh huyền ảo trong câu thơ. Nhà thơ không nói rõ tên em nhưng PH đọc lại thấy em “ Đồi Thiên Văn” đấy. Thế mới thấy hình ảnh thơ Phương Thảo hay thật. Hóa ra “em” là đồi Thiên Văn của Kiến An. Nhà thơ nhìn đồi Thiên Văn đẹp như cô gái, đẹp như nàng tiên vậy. Các khổ thơ tiếp theo, nhà thơ nhắc đến Đồ sơn, sông Cấm, núi Voi, nhà máy xi măng, huyện Thủy Nguyên, Vĩnh Bảo, Tiên Lãng… với những đặc trưng tiêu biểu, nét đặc sắc của vùng miền, “vùng thơ”. 
         Đêm Kiến an, nhà thơ thật tinh túy, nghe rì rầm sông Cấm hát ra khơi, anh nghe bằng trái tim tình yêu anh nhỉ. “Núi Voi tư lự giữa mây trời Ra dáng như một nhà thy sỹ Nhà máy xi măng như một dàn dầu khí Nghe đa tình cô gái Thủy Nguyên reo.” Khổ thơ là sự nhân hóa và ẩn dụ hợp lý khéo léo, càng ngẫm càng thấy hay.               Núi Voi tư lự, bề dày lịch sử, chứng nhân lịch sử suy nghĩ. Các hình ảnh so sánh đều rất gợi cảm, núi Voi cho cảm hứng làm thơ, nhà máy xi măng HP là một thế mạnh. PH thấy câu “ Nghe đa tình cô gái Thủy Nguyên reo” thì sao thơ “điệu” đến thế, phép ẩn dụ đạt lắm. Nói về huyện Thủy Nguyên, con gái ở đây xinh nổi tiếng nên nhà thơ không dám nhìn mà “nghe” thôi, có phải không ạ?PH nói đùa với nhà thơ đấy, câu thơ này PH thấy duyên dáng lắm, qua từ “reo” lại thấy nhà thơ muốn nói Thủy Nguyên vừa đẹp về địa danh và người Thủy Nguyên đang chuyển mình phát triển. Rồi nhà thơ đưa cảm xúc ta về với đất Vĩnh Bảo có Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, về với Tiên lãng có thuốc lào nổi tiếng cũng đang sinh sôi, thay màu áo mới ấm no hạnh phúc. 
           Khổ thơ kết ánh lên một “vùng thơ” của tình yêu Hải Phòng. “Đêm Kiến An như riêng của chúng mình Thành phố Cảng bốn bề xao xuyến quá Náo nức vùng ven đêm về mới lạ Ánh điện mơ màng huyền diệu một vùng thơ.” Vậy là mở đầu là “em’, kết thúc là “chúng mình”, bài thơ là những hình ảnh thân thuộc của Hải Phòng như Kiến An, đồi Thiên văn, núi Voi, nhà máy xi măng, sống Cấm, huyện Thủy Nguyên , Tiên Lãng, Vĩnh Bảo… Tất cả những địa danh ấy đã đi vào thơ anh thân thương gần gũi như điếu thuốc lào Tiên Lãng, thiêng liêng như Núi Voi, đền cụ Trạng, hoan ca như khúc ca sông Cấm ra khơi, như cô gái Thủy Nguyên reo! Bài thơ là khúc tâm tình với Hải Phòng, một Hải Phòng đang phát triển đi lên, một Hải Phòng với đất và người “địa linh nhân kiệt”. Bài thơ với những câu thơ mềm mại duyên dáng thiết tha, pha chút điệu đà con gái làm cho cái chất “ đô thị” bớt đi, tăng thêm chút nền nã của nông thôn Việt Nam, của phương Đông cổ kính thùy mị dịu hiền. Phải có một tình yêu với Hải Phòng mới có được bài thơ ĐKA hay như vậy nhà thơ, Hòn sỏi miền Trung nhỉ. 
           Khổ kết câu thứ ba cũng hay lắm nhưng hẹn dịp khác nhà thơ nhé!
           PH cảm ơn nhà thơ Phương Thảo, người Hải Phòng cảm ơn nhà thơ ạ! Nếu trong lĩnh vực nhạc HP có ca khúc Tháng năm… in đậm trong trái tim người HP thì bài thơ Đêm Kiến An của Phương Thảo sẽ khơi lên trong người HP một tình quê, tình đất, tình người, tình thơ đấy nhà thơ ạ. Một “vùng thơ” yêu mến Phương Thảo!

 Tháng năm về em đọc “Đêm Kiến An” 
Nốt nhạc nhắc“ rợp trời hoa phượng đỏ” 
“ Cô gái Thủy Nguyên” thì thầm gọi nhỏ 
“ Gió Đồ Sơn” vẫn “ mát lạnh” đợi anh về! (anh về thăm)

 Sáng chủ nhật, ngày 25/5/2014 
 Phương Hoa.

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Suy nghĩ về một bài thơ!

           Hôm nay là ngày kiểm tra đầu  tiên, bắt đầu từ lớp 9. Và cũng bắt đầu nắng, nắng gay gắt thế. Vậy mà vào mạng đọc nhiều bài thấy không khí của cả đất nước về việc giàn khoan Trung Quốc vào địa phận của Việt Nam chúng ta. Còn thực tế quanh tôi, giáo viên ngồi nói chuyện cũng là chuyện tàu Ta và tàu TQ...
      Có một bài thơ tôi nhận xét và đăng vào đây như một dấu ấn nhớ những ngày này, bài thơ của nhà thơ Phương Thảo:
        BÀI THƠ VIẾT SẴN!...
Bài thơ này anh viết sẵn cho em
Nhỡ nay mai bất ngờ - Anh nhập ngũ!
Ngoài biển đông đang gầm ghè bão tố

Dàn khoan quân Tàu đã đột nhập biển ta

Mấy nghìn năm mảnh đất ông cha

Không thể mất dù chỉ là một tấc

Một giọt nước biển đông cũng là máu thịt

Bắt quân thù lập tức nhổ dàn khoan!
Em ở nhà bao vất vả khó khăn

Con nhỏ, mẹ già, vườn rau, ao cá

Ra biển Đông, chí làm trai tung phá

Dù phải hy sinh cũng thỏa chí tang bồng! ...
PHƯƠNG THẢO
        
          Bài thơ viết sẵn! Như vậy là có chuẩn bị trước không bị bất ngờ. Có lẽ là đất nước này với Trung Quốc thì hình như ... đã bao phen rồi nhỉ. Giờ đây lại cắm giàn khoan ngoài biển của Việt Nam. Các chàng trai sẵn sàng ra đi để bảo vệ, để giữ gìn Tổ quốc.
Phương Thảo không đao to búa lớn mà anh chuẩn bị sẵn một bài thơ cho em, người vợ, khi đất nước cần anh sẽ cầm súng ra đi. Anh chọn một hình ảnh xúc động nhất để đưa vào bài thơ, đó là em, là vợ, là người mẹ. Chọn hình ảnh này dễ lay động lòng người nhất, nhưng cũng khó viết đấy nhà thơ ơi. Vì đây là gốc rễ của hậu phương, của gia đình tổ ấm. Nếu không tài tình thì người ta quyến luyến không muốn ra trận. Viết sao từ anh yêu thương tha thiết nên anh ra đi để có hạnh phúc niềm vui trọn vẹn, tình cảm ấy lan sang người khác. Đọc thơ anh, em thấy anh làm được điều đó.
Ngay tiêu đề đã thấy điều đó ở Phương Thảo, anh yêu thương tha thiết gia đình và anh yêu nước.
Bài thơ này anh viết sẵn cho em
Nhỡ nay mai bất ngờ - Anh nhập ngũ!
Ngoài biển đông đang gầm ghè bão tố
Dàn khoan quân Tàu đã đột nhập biển ta
          Ngoài biển Đông đang “gầm ghè bão tố” rồi em ơi, hạnh phúc nhà gắn liền với hạnh phúc non sông. Ngôi nhà lớn nơi biển đông chúng cắm dàn khoan rồi em ạ. Đất nước mình có được từ bao xương máu cha anh, Đất nước này đã “ sống vững trãi 4000 năm sùng sững/ Lưng đeo gươm tay mềm mại bút hoa” . Anh đã viết bao vần thơ về tình yêu và cuộc sống, những vần thơ về Côn Sơn, về Yên Tử, cùng ông cha trên mảnh đất thiêng này.
Hôm nay đây nước nhà biển của ta đang có biến. Thương em nhiều nên anh sẵn sàng em ơi, chí làm trai thì “ nam bắc tây đông, cho phỉ sức vẫy vùng bốn bể...” em ạ.
           Và anh biết em : “Em ở nhà bao vất vả khó khăn
                                               Con nhỏ, mẹ già, vườn rau, ao cá”

Em ở nhà, em là hậu phương của anh còn bao gian khổ khó khăn, nuôi con nhỏ, chăm mẹ già... em nhé. Em hậu phương của anh, nơi anh trở về, em hậu phương của đất nước. Hãy tự hào vì anh là đấng nam nhi phải thỏa chí tang bồng. Là lý tưởng của người đàn ông, lý tưởng đẹp là gắn liền với lý tưởng của dân tộc em nhỉ!
          Bài thơ thể hiện tấm lòng nhà thơ nhưng cũng là khích lệ người trai ra đi bảo vệ đất nước, động viên người phụ nữ nơi quê nhà. Cái hay của bài thơ là không khô cứng mà là lời tâm tình của anh với em. Hiểu bài thơ cũng rất thật là lời người sắp ra chiến trận với người ở nhà mong chờ. Cả bài thơ cái chất trữ tình tha thiết biết bao, viết sẵn chỉ cho em thôi nhưng mà thấy cả cho tất cả những người vợ người mẹ, người em đấy nhà thơ ạ.
          Thơ Phương Thảo cho ta dũng khí
          Từ tình yêu tha thiết mặn mòi
          Thơ anh viết thức dậy bình minh
          Thấm thêm bao ước mơ trai trẻ!
                                  (Phương Hoa)

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014

Thế là một năm học nữa sắp đi qua!

Thế là một năm học nữa lại bắt đầu đi qua. Năm học này khác với những năm trước, thời tiết có hôm vẫn mặc áo khoác được, có phải năm nay nhuận 2 tháng 9 mà cái lạnh còn vắt sang hè. Có lẽ nào cái lạnh của mùa, của thời tiết cứ bám vào tâm của tôi ?
Có một cái gì đó vu vơ, không, rất rõ đấy mà không sao rõ ràng được nên cứ buồn và lại buồn thôi.
Bạn tôi bảo không buồn, cười lên đi cho công việc nhẹ nhàng trôi chảy, có gì đáng buồn đâu cơ chứ.
Và bảo đừng nhìn lên, cũng không nhìn xuống mà chỉ nhìn ngang thôi... hihi. 
Không phải rồi bạn ơi, tôi đâu có so sánh... Cái mà tôi thấy là trên bầu trời đêm, có một ngôi sao bé nhỏ vẫn khóc vì nhớ vu vơ thôi Bảo Chi à! 
( Bảo Chi bạn gái của PH)

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Vầng Trăng Xóm Nhỏ -Nhạc : Mai Trinh - Thơ : Phương Thảo



Tối chủ nhật nghe bài hát
VẦNG TRĂNG XÓM NHỎ

Em đi lấy chồng cả xóm nghèo đi

Đêm mười sáu trăng về không sáng nữa

Sờ lên ngực trái tim còn một nửa

Côi cút lòng băng giá suốt mùa đông!

Mất em rồi anh có cũng bằng không

Mùa xuân đến hoa buồn không nở

Lối ngõ em về lút tràn gai cỏ

Hoàng hôn bầm tím cô thôn!

Anh trở về xóm nhỏ lục tìm em

Cô gái mảnh mai vầng trăng xóm nhỏ

Gai cỏ sắc cồn cào nỗi nhớ

Mảnh trăng thề hao khuyết đời anh!...


PHƯƠNG THẢO

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

BẢN TÌNH CA VỢ CHỒNG NGƯỜI BÁN RAU- Phương Thảo!

BẢN TÌNH CA
VỢ CHỒNG NGƯỜI BÁN RAU

Chiếc xe đạp cà tàng, vất đi không ai nhặt
Anh chồng đèo vợ chợ về
Rau bán hết, đôi quang tung tẩy
Chị vợ cười khúc khích sau xe.

Họ là những người nông dân ngoại vi thành phố
Nắng mưa, dầu giãi trên đồng
Những cánh đồng rau xanh màu con gái
Nên cuộc đời mãi trẻ trung

Họ yêu nhau như một trang huyền thoại
Bay qua cát bụi phồn hoa
Một thiếu nữ chau mày giận dữ
Tát vào mặt chồng trên xe: Toyôta

Đời là thế, biết làm sao được
Buồn vui lăn lóc vô thường
Có nơi thiên đường là địa ngục
Có nơi địa ngục hóa thiên đường!

PHƯƠNG THẢO

 Cảm ơn nhà thơ nhé!
Bài thơ này neo đậu trong tôi chất quê lam lũ mà vô tư. Tôi yêu đất và yêu vườn nhà tôi nên tôi thích nó nhà thơ ạ!

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Tuổi chớm già- Bài nhà Lão Tan_262

VIẾT THÊM TUỔI CHỚM GIÀ

    (bài viết bên nhà Tan_262, đã xin phép tác giả)  
  
Hơn mười năm trước, khi đọc đâu đó một bài viết về cái tuổi chớm già , cũng chỉ láng máng hiểu về quá trình chuyển hóa " nửa ông nửa thằng " và nghe mà muốn...chết quách cho xong nợ. 
  Tuổi chớm già , ấy là mỗi sáng mai thức dậy , thấy mình mẩy không còn nhẹ nhàng mà ê ẩm đau , nhìn thấy việc bắt đầu ngại.Dễ đau nhức chỗ này chỗ khác , lọ dầu nóng bắt đầu lỉnh kỉnh trong túi áo. Giấc ngủ không còn một mạch tới sáng nữa mà gián đọan . Ngày như dài ra , năm như ngắn lại . Khác với lúc còn trẻ , ngày thì ngắn mà năm thì dài . Chờ cho đến tết để đươc đi chơi , đốt pháo sao mà lâu đằng đẵng. Bây giờ , tết đến , hết năm xòanh xoach .Tuổi chớm già cũng dễ mập ra, dễ lên cân. Các lớp mỡ tích lũy ở vùng bụng làm to ra , nguời tròn lại và có vẻ lùn xuống. Các bà thì phải vô thẩm mỹ viện , hút hay lóc đi mấy ký mỡ sa , còn các ông nhìn nghiêng thì như thể ...mang bầu. -" Ngày xưa bụng bự thì sang / bây giờ bụng bự , không viêm gan cũng tiểu đừơng " ! Tóc bắt đầu phai màu , muối tiêu rồi dần dần muối nhiều hơn tiêu . Đi hớt tóc , ngày trước còn nhổ tóc bạc , bây giờ thì hết nhổ luôn . Phải nhuộm, nồng nặc mùi Amoniac ... Tóc thưa và mỏng dần, hay rụng. Bắt đầu thời kỳ hói đầu." Rửa mặt thì lâu , gội đầu thì chóng " vì các nếp nhăn ở mặt và trán hình như mỗi ngày thêm lên một nếp ! Khi cười , đủ thứ loại ngoăc đơn ngoăc kép ! Bắp cơ nhão nhoẹt , răng cỏ có cái đã bắt đầu lung lay, đau  . Tai cũng kém tinh tường . Nêm nếm củng dở đi vì thế ăn kém ngon hơn. Hôm nào quên kính thì như kẻ mù chữ. Đã bớt nhột như ngày xưa khi còn bé , nhiều khi bị thọc léc chẳng buồn cười . Mạch máu như các ống nước xài lâu năm bị rỉ sét , không chừng ngẹt và vỡ  bụp ra lúc nào không biết, đó chính là Tai biến về tim mạch - kẻ thù rập rình người lớn tuổi .
  Tuổi chớm già , ấy là .."Khách không mời cũng đến ". Tuổi của sự chuyển tiếp, của sự lúng túng , hoang mang, tuổi của những strees, lo âu , phiền muộn, của những mối hiểm nguy luôn rình rập....Cái mà nguời ta thấy rõ nhất là những thay đổi sinh lý , hết khả năng sinh sản , dục năng sụt giảm , bất lực .Với đàn ông , không gì xấu hổ cho bằng cái "bệnh". thổ tả ấy. Nhiều khi tự an ủi , nhìn cũng vui rồi , cần chi phải làm .  Bắt đầu có những luyến tiếc  về dĩ vãng , nhớ một thời trẻ trung , xuân sắc . Một nỗi buồn man mác chợt đến dù không muốn nói ra , gắng gượng quên đi ...Những khi .." Chiều hôm thức dậy, ngồi ôm tóc dài , chập chờn lau trắng trong tay .." ( Trinh Công  Sơn ).Vâng , đến như Nhạc sĩ họ Trịnh còn phải hát tung...cờ trắng , thì là lẽ đương nhiên.
   Số liệu điều tra đâu đó cho thấy , phu nữ mãn kinh vào lối 49 +-2 , có nghia là hết tuổi sinh sản. Do tiết tố nữ . estrogen cạn dần ,và lượng Cholesterol trong máu cao lên nên cũng sinh ra lắm chứng bệnh và tật .Để đón nhận cái mốc không mấy vui vẻ này , phụ nữ hình như chủ động hơn các ông. Họ quan tâm đến thể dục nhiều hơn .Trong ăn măc , họ chăm chút kỹ hơn , vì hồi trẻ , xuân sắc , ăn mặc gì cũng đẹp, bây giờ phải coi kỹ hơn để phù hợp và  lấp bằng khiếm khuyết của cái tuổi...thổ tả này. Cái nhìn thực tế  hơn cánh đàn ông trong ăn uống , sinh hoạt. 
   Tuổi chớm già ấy là tuổi ...mau quên. Để đâu quên đấy. Xưa còn trẻ , mau nhớ nhưng lâu quên , giờ thì ngược lại - mau quên và lâu nhớ. Tuổi này mà đi học ngoại ngữ chắc...vui , vì như nước đổ đầu vịt! No Table , ( Miễn bàn ). Những gì còn nhớ về thơ , văn hầu như hồi xưa còn trẻ, bây giờ đố nhớ được thêm câu nào. Tệ thật. Cái sự quên của tuổi chớm già càng ngày càng gia tăng đến phát chán . Vừa vào blog , đọc bài thơ có mỗi 4 câu của bạn , hay quá , thuộc lòng luôn. Hai mươi phút sau , vấp cái dép , quên sạch , chẳng còn chữ nào.
   Tuổi chớm già - có nghĩa là " Gìa không đều ". Nó không ào đến một lúc mà thủng thẳng , từng chút một , như kéo dài sự đau khổ. Bực cái mình . Tất cả rồi cũng tiến đến giới hạn hư hỏng. Vĩnh biệt mùa hè rộn rã , bước vào mùa thu và chuẩn bị đón mùa đông giá lạnh! 
   Tuổi chớm già , chỉ hoàn hảo cho sự ...quét nhà và đuổi gà cho vợ! Chẳng nghĩ ra được cái mẹ gì hay ho. Vợ tắm có kêu kỳ lưng , chắc cũng uể oải làm cho xong rồi...rút lui trong im lặng! ( Nhưng nếu là có cô... giáo nào thì tỉa tót, tỉ mỉ chắc hết cả buổi - ý quên , xin lỗi , xin sửa lại là cô gái cho đúng)... 
   Chủ nhật , mấy ông bạn tổ chức nhâm nhi . Sau mấy ly, thằng bạn thổ lộ : 
   - Cả tháng chẳng nhúc nhích gì , bà vợ nghi ngờ mình . Nhưng thực ra , mình như thằng bất lực. Rồi nghe lời ông khuyên , mua viên thuốc  , thế là mọi chuyện êm đẹp. Bà ấy vui như tết !
 Mọi người cười ran . Cái tuổi U40 đời...chót, chắc phải nhờ sự can thiệp của thuốc thôi. " Trên bảo dưới không nghe " là cái chắc. Lần trước , Tôi khuyên nó ghé tiệm thuốc tây nào đó , hỏi về viagra hay Cialis thử xem . Nó bảo mắc cỡ .Ấy vậy rồi cũng ...hết mắc cỡ thì mới được việc chứ. 
 Ai dè , cái vụ thuốc làm nhiều ngừơi quan tâm. Thì ra vậy , các anh chàng đều...thế cả , đều mắc chứng thổ tả ấy cả. Hết thằng này đến đứa khác hỏi kỹ về hai loại thuốc trên. Tôi thành bác sĩ bất đắc dĩ . Đã từng có ông bạn nào ở Tân bình ,phải nhập viện Bình Dân, chỉ vì nghe nói mà không hỏi kỹ liều dùng ,quất luôn 2 viên cho nó mạnh. Hai ngày sau vẫn phải nằm...nghiêng vô tường, vì mặc quần đi ra đường không được.  Người nhà phải chở vô Bệnh viện.Hú vía.  Bất ngờ có đứa hỏi ...khó:
   - Thế làm thế nào để biết thuốc giả hay thuốc thật ? Kẻo mất tiền mua mà uống rồi cũng như không thì còn quái gì đáng nói.
 Ừ , khó thật.  vì lợi nhuận kiếm tiền , bột khoai mì dập hình viên thuốc bán ra cả hơn trăm ngàn , ai mà biết. Mua nhầm thuốc giả có khi lại tự giết mình. Mấy đứa dòm tôi chờ đợi. Tôi chắc nịch :
  - Phải thử thật mới mua chứ. 
 -  Thử bằng cách nào? Xem ra mọi nguời quan tâm lắm thay.
 - Thế này, cách thử thuốc giả hay thật - tôi thủng thẳng đáp - thật đơn giản. Lấy cái ly, múc một ít nước, bẻ vào đó nửa viên thuốc , nửa viên thôi - kẻo uổng , để dành nửa còn lại mà dùng dần, lắc nhẹ cho hòa tan ...
 - Rồi sao nữa?
 - Lắc cho đều thuốc, bỏ vào đó một cọng bún . Nếu cọng bún nó bật thẳng ra là thuốc thật , còn vẫn y nguyên là cọng bún là thuốc giả ! Gỉa một trăm phần trăm .

   Viết lại để hâm nóng tinh thần blog - 11/2012 

Được đăng bởi tan_262   
  Cảm ơn anh  tan_262 nhé!